Chào mừng các bạn đến với hệ thống truyện sex TuoiNungCom. Truyện sex hay, đọc truyện sex mới mỗi ngày! 

Truyện sex hay với đầy đủ các thể loại: phá trinh, loạn luân, ngoại tình, bạo dâm, hiếp dâm, dâm hiệp, học sinh, giáo viên, sinh viên ...

Đọc giả có nhu cầu gửi truyện sex đăng lên web, đóng góp ý kiến xây dựng web, xin gửi mail về địa chỉ Email: [email protected]

Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Truyện Sex: Diễm (Update Phần 263)

Truyện Sex: Diễm (Update Phần 263)


Phần 247

Bàn tay mình lần mò dưới tấm mền, tự tiện quàng qua cơ thể ấm áp mềm mại của Uyên, khẽ hỏi:
– Tối qua lúc đưa T bất tỉnh vô đây, có khóc không?

Đột nhiên bị mình ôm song Uyên không hề phản ứng, chỉ đáp:

– Khóc hay không là chuyện của Uyên, hỏi làm gì? Thích thấy Uyên khóc lắm à?
– Ừ. Biết sao không? Vì điều đó chứng tỏ Uyên yêu T, T có vị trí quan trọng trong lòng Uyên! Nói thật nghe đi, có khóc không vậy? – Môi mình tìm tới vành tai Uyên lành lạnh, thì thào một câu dài.





Sự đụng chạm gây cảm giác nhột nhạt làm Uyên khẽ rùng mình. Sau vài giây đắn đo, cô nàng gật đầu thừa nhận:

– Có. Nhiều là khác!
– Lúc đó Uyên nghĩ gì?
– Không nghĩ được gì hết, chỉ sợ T chết thôi…
– Lỡ như T chết thì sao? Uyên sẽ làm gì? – Hiếm khi Uyên ngoan ngoãn trả lời vấn đáp thế này, mình tranh thủ hỏi tới tấp, chủ yếu để xác định lại một lần xem mức độ tình cảm Uyên dành cho mình vào thời điểm này đang ở mức nào.
– Không biết. Lúc đó Uyên chỉ lo T bị gì, làm sao còn thời gian để nghĩ coi lỡ T chết thì Uyên sẽ làm gì chứ.
– Vậy giờ thử nghĩ đi, rồi nói T nghe!
– T nghe làm chi? Có gì quan trọng đâu!
– Sao lại không, rất quan trọng là đằng khác. Nói nghe đi!
– Lạ thật, suốt ngày cứ đòi nghe suy nghĩ riêng tư của người khác. Uyên có bao giờ đặt cho T mấy câu khó trả lời kiểu vậy chưa?
– Tại Uyên không chịu hỏi thôi, đâu phải T không trả lời nè!
– Hừ, sao cũng lý sự được!

Nhấm nhẳng vậy thôi, đưa qua đẩy lại một hồi, cô nàng cũng chịu hé môi nói ra:

– Nếu T chết, có thể… có thể thôi nhen, không chắc đâu à, có thể Uyên sẽ tự tử… mà cũng không biết nữa. Chuyện chưa xảy ra mà.

Khi nói những lời này, Uyên kéo mền che quá đầu nên mình không thể nhìn được sắc mặt, nhưng mình biết Uyên đang nói thật lòng. Thực ra không cần Uyên nói, mình cũng có thể đoán được câu trả lời sẽ giống vậy, với cô gái có cá tính mạnh và bất chấp như Uyên thì chẳng việc gì là không thể làm vì người yêu. Đây là điểm đáng yêu, đồng thời cũng rất đáng sợ của con gái dạng này.

– Sao Uyên không giết nó trả thù cho T rồi hãy chết? Vậy có phải hay hơn không?
– Nó còn yêu Uyên lắm, Uyên chết, để nó sống gặm nhấm tội lỗi nó gây ra chứ! Với lại Uyên cũng không có quyền tước đoạt mạng sống của ai, trừ của Uyên thôi!

Uyên nghiêng người qua hết bên mình, sau đó đột ngột vùi mặt vào sâu trong ngực mình, run giọng bày tỏ tâm can:

– T đừng hỏi nữa! Chuyện tối qua với Uyên chẳng khác gì cơn ác mộng, tới giờ vẫn chưa hết bàng hoàng lo lắng, thật đó! Trước đêm qua, Uyên chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình vì một ai đó không thân thích gặp nguy hiểm mà lo sợ tới vậy. Lúc T bị ngưng tim, Uyên không khóc nổi nữa, nhìn quanh cứ thấy mọi thứ chao đảo nghiêng ngả, Uyên chỉ còn biết liên tục cầu nguyện van xin Chúa thương xót thôi. May mà người thương tình không mang T đi mất!

Thái độ Uyên chuyển biến quá nhanh làm mình không theo kịp, nhất thời chẳng biết nên nói gì, chỉ lặng lẽ ôm Uyên trong lòng, bàn tay vỗ nhẹ lưng cô nàng để vỗ về trấn an.

Những dồn nén được Uyên kiềm giữ từ tối qua đến giờ theo từng cử chỉ dỗ dành của mình nhất loạt trào ra, tạo thành tiếng nấc nghẹn ngào, sau đó là tiếng khóc rưng rứt đầy ám ảnh ủy mị trong ngực mình. Nói thế nào thì Uyên cũng chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm, nội tâm yếu ớt như bao cô gái khác thôi.

Tiếng khóc khiến nội tâm mình chấn động mãnh liệt, bởi Uyên đang khóc vì mình, vì lo cho mình, vì sợ mình chết ngay trước mắt Uyên vào đêm qua. Những điều này chứng minh Uyên rất yêu mình, vậy cớ sao vẫn cứ quyết liệt muốn rời đi dù mình đã nhiều lần gạt bỏ tự trọng sang một bên, lên tiếng níu kéo chứ?!

Mình nâng mặt Uyên lên, muốn hôn vào đôi môi đang run rẩy và nhòe nhoẹt nước mắt. Uyên lắc đầu:

truyen-sex-diem-2500-3

– Đừng làm gì hết! Đêm nay Uyên chỉ muốn ôm T ngủ thôi, được không?

Mình tôn trọng Uyên, thế nên liền bỏ tay xuống, âu yếm siết chặt cơ thể cô nàng:

– Được chứ sao không?! Chỉ cần Uyên muốn, bất cứ điều gì, T cũng sẽ làm theo ý Uyên! Trừ một chuyện thôi!
– Cũng đừng nhắc tới những chuyện không vui nữa! – Cô nàng nhắc nhở.
– Ừm. Sao cũng được mà!

Uyên như chú mèo nhỏ ngoan ngoãn vùi thân trong ngực mình, bỗng nói:

– Lần đầu tiên nằm trong bệnh viện với con trai đó, còn ngủ chung giường nữa, riết rồi Uyên tự thấy bản thân đổ đốn quá! T đặt báo thức đi, không thôi sáng mai ai vô thấy cảnh này chắc Uyên chết vì nhục!

Mình buồn cười:

– Cửa khóa rồi mà, không có ai vô thấy đâu.
– Đặt báo thức đi, không thôi Uyên về bên kia ngủ à! – Cô nàng nín khóc rồi, bắt đầu giở giọng hù dọa.
– Xì, ai mới khóc nói lo cho tui này nọ, chưa gì đã giở quẻ!
– Ngoan mới lo, lì lì Uyên ghét!

Rước bà cô này về nhà chắc thành ra mình có hai bà mẹ quá. Nghĩ thầm vậy thôi chứ mình vẫn với lấy cái điện thoại, đặt báo thức tầm 5h30. Giờ đó dậy chuẩn bị sửa soạn là vừa, do 6h nhân viên trực vệ sinh vào dọn dẹp rồi.

Chờ mình làm xong, Uyên đứng dậy đi tới góc phòng bấm tắt công tắc đèn, công nhận hai đứa mình đang ở bệnh viện mà tự nhiên như ở nhà luôn, làm như đây là đêm động phòng hoa chúc vậy.

Được ôm Uyên trong bóng tối luôn là một trải nghiệm vừa hạnh phúc lại không kém phần đau khổ, kiểu như đang đói bụng, nhìn thấy đĩa cơm sườn thơm lừng nóng hổi bốc khói ngào ngạt đặt trước mặt lại chỉ được ngửi mà không được ăn. Nhưng nói thì nói vậy, sau những gì đã trải qua, nhất là sau lần hút chết vừa rồi, mình nhận ra chỉ cần được ôm cô gái này ngủ thôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi, chẳng dám đòi hỏi gì hơn. Chỉ còn biết tự nhắc nhở bản thân cố ghi nhớ khoảnh khắc đặc biệt này, vì có thể tuần sau khi mình được xuất viện, cô gái này sẽ không còn bên cạnh mình nữa.

Đang khi tự nhủ bản thân, tâm tình buồn bã xen lẫn hạnh phúc, điện thoại mình bất chợt reo inh ỏi, ánh sáng màn hình rực lên trong đêm tối mang đến cảm giác bất an.

Nhìn dãy số lạ, mình ngần ngừ không muốn nghe, trong đầu hiện lên cái mặt thằng Khang, chẳng lẽ nó đang gọi mình ư? Có nên nghe không, hay là bấm tắt, hoặc cứ vờ như không hay không biết, để nó gọi chán sẽ tự tắt.

Thấy mình phân vân, biết mình đang nghĩ gì, Uyên thì thầm:

– Kệ nó đi, đừng nghe!

Mình rất muốn làm vậy, song nghĩ lại thì nghe máy vẫn có lợi hơn, vì ít ra còn biết được thằng ôn vật kia đang ở đâu, thế nào, nó đang nghĩ gì và muốn làm gì? Còn hơn không nghe cũng chẳng giúp bọn mình thêm yên tâm chút nào, ngược lại chỉ biết đoán già đoán non, lo lắng không đầu không đuôi mãi.

Sau cùng, mình nhận cuộc gọi nhưng im lặng không lên tiếng, chỉ gõ nhẹ vào máy vài cái cho bên kia biết.

Quả nhiên, giọng đàn ông vang lên rất rõ trong đêm tối:

– Mày giấu Diễm đâu rồi? Cho tao gặp Diễm, bằng không tao chạy lên đó kiếm mày liền ngay bây giờ!

Mình và Uyên đưa mắt nhìn nhau, đọc được sự hoang mang trong mắt người kia. Mình bấm cho thoại ra loa ngoài nên Uyên cũng nghe rất rõ, không ngờ người gọi tới chẳng phải thằng Khang, mà chính là kẻ mình không ngờ nhất, thằng Quang. Nó vừa nói cái quái gì vậy, mình giấu chị Diễm?

Mình hừ giọng:

– Mày nói điên gì vậy? Chị Diễm về từ sáng giờ rồi, làm gì có ở đây mà tìm?

Thằng Quang làm như không tin, cười gằn:

– Khỏi làm trò giả vờ giả vịt với tao! Gia đình Diễm giấu nhưng tao thừa biết Diễm nán lại Sài Gòn để chăm sóc mày, đúng chứ? Đưa máy cho Diễm mau lên, tao muốn nói chuyện!

Cái giọng ra lệnh của nó làm mình muốn bốc hỏa, song nghĩ tới chị Diễm tự nhiên vô duyên vô cớ biến mất, mình nén giận hỏi:

– Tao khẳng định một lần nữa, Diễm không hề có ở đây, mày nghe rõ chưa? Đúng là hồi sáng Diễm lên thăm tao, nhưng đã đi về ngay sau đó rồi, làm gì có chuyện còn ở đây mà kiếm?

Nếu không vì lo cho chị, mình đã chửi thẳng vào mặt nó rồi.

Tưởng thế nào, giải thích cho đã vậy mà nó vẫn không tin:

– Mày đang ở Chợ Rẫy phải không, muốn bị đánh lê lết như hai thằng chó bạn mày chứ gì? Yên tâm nằm đó đi, hai tiếng nữa tao có mặt cùng vài đứa bạn nói chuyện với mày!

Nói xong nó tắt máy luôn, không để mình kịp chửi lại. Bỗng dưng nó nhắc tới chuyện tụi Hải khìn, Hưng mập, mình nghe mà máu nóng bốc lên đầu sùng sục, lại nghĩ tới chị Diễm, cái đầu đang nóng như lò lửa liền tự động dập tắt.

Uyên hỏi:

– Chị Diễm không về dưới hả?
– Không biết luôn, rõ ràng hồi sáng chị Diễm nói đi về nhà, vô còn chả nói được mấy câu đã vội đi rồi mà sao giờ vẫn chưa tới nữa, lạ quá! – Mình lẩm bẩm.
– T gọi cho chị ấy mau đi, coi có bị gì không? – Uyên hối.

Không cần Uyên nhắc, mình cũng đang tính gọi hỏi thăm tình hình. Trước đó mình không gọi vì ngại làm Uyên buồn, giờ thì có lý do chính đáng rồi.

Lạ thay, mình gọi mấy cuộc liên tiếp, bên kia có tiếng chuông reo nhưng chị không nghe máy, không biết chị ngại và tránh mặt mình, hay đã thật sự xảy ra chuyện gì không ổn?

– Gọi nữa đi, tới chừng nào nghe thì thôi! – Uyên tiếp tục kêu, dáng vẻ rất lo lắng.

Chị Diễm lên đây thăm mình dì Hai biết mà, nếu chị không về mà không thèm báo, thế nào dì cũng gọi lên hỏi han mình rồi, không im lặng vậy đâu. Chuyện này chắc là chị tránh mặt thằng Quang thôi, còn vì sao chị không nhận cuộc gọi từ số mình thì… chả biết nữa, có khi chị ngại do biết Uyên đang ở cạnh chăm sóc cho mình.

Nhưng nói gì thì nói, mình phải nghe được tiếng chị thì mới an tâm, nếu không có lẽ đêm nay khó lòng ngủ được.

Hai đứa lo lắng nhìn vào màn hình điện thoại, chờ đợi từng tiếng chuông reo chậm chạp, cứ ngắt thì mình lại gọi tiếp một cuộc khác. Cho đến khi chẳng biết đã là lần thứ bao nhiêu, rốt cuộc bên kia cũng chịu nghe máy, giọng chị khẽ khàng:

– Chị nghe đây, nãy giờ bận tắm.

Ơn trời, mãi chị mới chịu nhấc máy. Mình hỏi ngay:

– Chị đang ở đâu vậy? Sao không về nhà?

Dường như không chuẩn bị trước mình sẽ hỏi vấn đề này, chị lúng túng:

– Chị… Sao T biết chị không có nhà?

Mình cũng chẳng muốn giấu, nói huỵch toẹt ra luôn:

– Thằng Quang mới gọi tìm chị, em nói em không biết mà nó không tin, còn đòi chạy lên đây ngay bây giờ.
– Trời, ông đó thật là… Thôi để chị gọi cho ổng liền, T đừng lo!
– Không, em lo cho chị thôi, chứ nó lên thì kệ nó! – Mình cười nhạt – Mà chị đang ở đâu, làm gì vậy? Hồi sáng chị về sớm lắm mà?

Chị im lặng mấy giây mới nói:

– Chị đang ở Sài Gòn.
– Ủa, nán lại chi vậy? Có chuyện gì hả?
– Ừm, có chút chuyện thôi.
– Chuyện gì quan trọng lắm không? Nói em nghe được chứ?
– Chút chuyện riêng thôi à, không có gì quan trọng hết! Khuya rồi sao T không ngủ đi?

Chị cứ ấp a ấp úng, thậm chí không muốn tiếp tục trò chuyện. Mình lờ mờ đoán ra được lý do chị còn ở lại thành phố này, bèn nói:

– Chị lo cho em nên ở lại phải không?

Lần này chị lặng thinh, mình đoán đúng rồi. Mình tiếp:

– Nếu lo cho em thì sao hồi sáng chị không ở lại thêm tí nữa mà cứ đòi về sớm, xong rồi lang thang trên này một mình vậy?

Chị làm gì có bạn trên đây, nghĩ đến cảnh sáng giờ chị ở trên này một thân một mình, không ai trò chuyện, không ai cùng ăn cơm, lòng mình rất xót.

Chị ngập ngừng:

– Có bé Uyên ở đó, chị thấy ngại lắm!

Mình tôn trọng chị, không hề mở loa ngoài cho Uyên nghe, tuy nhiên Uyên đang nằm sát bên nên dù muốn dù không cũng nghe được đôi chút. Lúc này nghe chị nói vậy, mình ngó qua thì thấy Uyên cũng đang nhìn mình. Mình nói:

– Uyên không hề nói hay nghĩ xấu gì về chị đâu, đừng lo mấy chuyện đó nữa!
– Chị biết chứ, bé Uyên xưa giờ vẫn tốt tính vậy mà, nhưng chị vẫn thấy ngại, là do chị tự ngại thôi, không phải do Uyên hay T làm gì sai đâu cho nên đừng áy náy! Mà… hiện giờ bé Uyên có đang ở đó cùng T không?

Chưa biết đáp sao thì Uyên bấm vào tay mình, khẽ lắc đầu. Mình cười:

– Không có. Em nằm trong phòng một mình thôi à!
– Ừm. T đỡ nhiều chưa? Trưa giờ chị muốn gọi hỏi thăm lắm, mà sợ phiền…

Mình thở dài:

– Chị cứ vậy hoài, riết sao em thấy mình giống người xa lạ quá vậy? Không có gì phải ngại hết, chị thích làm gì cứ làm, như trước kia đó!
– Hồi trước khác, giờ khác rồi mà! – Giọng chị buồn buồn.

Ừ nhỉ, giờ khác rồi, khác xa lắm. Thỉnh thoảng mình lại quên mất chuyện này, đến khi giật mình tỉnh ra cứ luôn thấy chua chát.

– Chị thuê phòng khách sạn ở một mình hả? – Mình hỏi.
– Ừm.
– Không sợ sao? – Mình nói vậy vì tính chị cũng hơi nhát, hơn nữa con gái ở khách sạn một mình thì hiếm có ai mà không sợ này sợ kia.
– Cũng hơi hơi… – Chị cười ngại ngùng – Không có gì đâu, chút chị ngủ là hết sợ thôi!
– Mà chị ở lại sao giấu em chi vậy? Tính không vô đây thăm em nữa hay sao, vậy ở lại làm gì cho cực? – Mình cảm thấy rất khó hiểu.

Ai dè chị thừa nhận luôn mới chết:

– Chị tính mai vô tìm dì dượng hỏi thăm tình hình T chút, xong rồi về thôi.
– Trời đất, nếu không muốn gặp em thì chị về rồi gọi điện cho nhà em cũng được, đâu cần làm vậy nè?
– Tại… hồi sáng chị nghe nói T vẫn còn trong thời gian điều trị theo dõi, phòng ngừa biến chứng gì đó, nên muốn ở lại để có gì bất trắc… còn vô thăm.

Nói chung là con gái thường có những suy nghĩ và tính toán rất khó hiểu, không hợp lẽ thường chút nào. Nhưng chung quy chị làm thế cũng vì lo cho mình thôi, những thứ khác không quan trọng. Trong thâm tâm, mình rất xúc động nhưng có Uyên bên cạnh không tiện thể hiện ra, chỉ cười nói:

– Cả nhà em về dưới hết rồi, mai chị có vô cũng không gặp được đâu.

Chị ngẩn ngơ:

– Ủa, sao dì dượng về sớm vậy, không ở lại lo cho T hả?

Có nhiều chuyện kỳ thực nếu tránh được thì nên tránh nói ra, thế nhưng chị đã hỏi vầy rồi, mình có muốn tránh cũng không xong, chỉ có thể đáp:

– Có Uyên chăm cho em rồi, ba mẹ em cũng đỡ lo…
– Ừ hén, chị quên mất còn có bé Uyên. Vậy thôi sáng mai chị đón xe về nhà luôn, T ráng dưỡng bệnh cho mau khỏe nhen!
– Sao vậy? Không vô thăm em bữa nữa rồi hẵng về?
– Mình gặp nhau nhiều không nên đâu, thấy T khỏe là chị yên tâm rồi! Khuya lắm rồi đó, T nghỉ đi, chị cũng ngủ mai còn về sớm!

Chị nói vậy rồi, mình không tiện nói thêm. Vả lại mình hiểu tính chị, một khi đã quyết định thường rất khó thay đổi, chỉ nói:

– Chị ngủ ngon hén! Có gì cứ gọi cho em nhen, đừng ngại!
– Ừm, chị biết rồi! T ngủ ngon!

Cúp máy, mình tiếp tục quay sang ôm Uyên, nhắm mắt lại, không muốn để Uyên phát hiện mình đang bị dao động sau cuộc trò chuyện vừa rồi. Quả thực cứ nghĩ đến chị đang nằm co ro một mình trong căn phòng trống trải lạnh lẽo ở nơi xa lạ không ai thân thích này, mình thấy vô cùng khó chịu, tâm trạng cứ lo lắng không yên.

– Có muốn Uyên qua đó ngủ với chị Diễm tới sáng không, mất công T lại không an tâm? – Uyên hỏi.

Mình giật mình, vội nói:

– Không cần, chị Diễm đâu phải con nít mà phải làm vậy! Thôi, ngủ hén!
– Ừm.

Uyên hơi sửa dáng nằm lại, tay vẫn ôm mình, tiếng thở đều dần vang lên.

Mình thì không ngủ được, trằn trọc đến tận nửa đêm mới có thể chợp mắt.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191 Phần 192 Phần 193 Phần 194 Phần 195 Phần 196 Phần 197 Phần 198 Phần 199 Phần 200 Phần 201 Phần 202 Phần 203 Phần 204 Phần 205 Phần 206 Phần 207 Phần 208 Phần 209 Phần 210 Phần 211 Phần 212 Phần 213 Phần 214 Phần 215 Phần 216 Phần 217 Phần 218 Phần 219 Phần 220 Phần 221 Phần 222 Phần 223 Phần 224 Phần 225 Phần 226 Phần 227 Phần 228 Phần 229 Phần 230 Phần 231 Phần 232 Phần 233 Phần 234 Phần 235 Phần 236 Phần 237 Phần 238 Phần 239 Phần 240 Phần 241 Phần 242 Phần 243 Phần 244 Phần 245 Phần 246 Phần 247 Phần 248 Phần 249 Phần 250 Phần 251 Phần 252 Phần 253 Phần 254 Phần 255 Phần 256 Phần 257 Phần 258 Phần 259 Phần 260 Phần 261 Phần 262 Phần 263

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng