Chào mừng các bạn đến với hệ thống truyện sex TuoiNungCom. Truyện sex hay, đọc truyện sex mới mỗi ngày! 

Truyện sex hay với đầy đủ các thể loại: phá trinh, loạn luân, ngoại tình, bạo dâm, hiếp dâm, dâm hiệp, học sinh, giáo viên, sinh viên ...

Đọc giả có nhu cầu gửi truyện sex đăng lên web, đóng góp ý kiến xây dựng web, xin gửi mail về địa chỉ Email: [email protected]

Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Truyện Sex: Diễm (Update Phần 263)

Truyện Sex: Diễm (Update Phần 263)


Phần 243

Nhìn người vừa đi vào phòng, mình đang ngồi trên giường không tự chủ được phải giật nảy người một cái, hai mắt mở lớn nhìn trân trối.
Người tới đúng là mình hay gọi bằng chị, nhưng không phải chị Ngà, cũng không phải chị ba, mà là… kẻ mình không ngờ tới nhất.

Đúng là chị rồi!

Chị vẫn vậy, mái tóc dài đen óng xõa thướt tha sau bờ vai gầy gầy, có lẽ đi vội nên mặc rất đơn giản, quần jean áo thun ngắn tay màu trắng, trông đáng yêu đến chết ngất.

Phát giác mình đang nhìn chằm chằm, chị thoáng bối rối quay nhìn xung quanh như lảng tránh, sau đó trông thấy chiếc ghế mủ nằm trong góc bèn tiến tới cầm lấy rồi đi lại gần chỗ mình nằm, đặt ghế ngồi xuống.





Chị ngồi rất khép nép, hai chân khép lại, hai tay đặt nhẹ trên đùi, gương mặt hơi cúi xuống, môi mím chặt, vài sợi tóc rối do đi đường xa, do gấp rút không kịp chải lại đang rơi xuống, lòa xòa trước trán.

May mà mình chỉ truyền nước biển bên tay trái, nhờ vậy mới rảnh rang mà vươn cánh tay phải vén tóc lên giùm chị.

Chị hơi giật mình trước sự đụng chạm, cũng không từ chối, chỉ là mái đầu càng cúi xuống thấp hơn. Vài giọt nước mắt bất chợt tuôn rơi, loang thành vệt dài trên đùi chị.

Chị xuất hiện quá đỗi đột ngột, ngoài trí tưởng tượng của mình, thế nên dù có rất nhiều thứ để nói với chị sau những biến cố đã trải qua, mình vẫn chẳng biết nên nói gì, cuối cùng ráng mở lời:

– Em không sao.

Đầu chị khẽ gật, ngoài ra không nói gì cả, chỉ có nước mắt cứ rớt xuống từng giọt từng giọt không ngừng.

Mình muốn ôm chị lắm, nhưng mình biết với vị trí của cả hai bây giờ, điều đó là không thể. Khoan nói đến chuyện chị và mình có cùng huyết thống, chỉ riêng việc mình đã ngỏ lời với Uyên, sau những gì đã trải qua, mình không được phép làm ra chuyện có lỗi với Uyên nữa. Và chị… chị cũng là hoa đã có chủ rồi.

Mọi cảm xúc đều chỉ đành nuốt ngược vào lòng, dồn nén xuống thật sâu.

Dù vậy, dù không được ôm chị, không được nói những lời lẽ yêu thương, mình vẫn rất vui. Chỉ cần được nhìn thấy chị thôi, mình đã thấy khỏe hơn nhiều, vì chị luôn là liều thuốc tốt nhất.

– Chị lên với ai vậy? – Mình ân cần hỏi, giống như mình mới là người đi thăm bệnh chứ không phải chị.

Chị nghẹn ngào đáp, mặt vẫn không ngẩng lên:

– Chị… đi một mình à! Có cả nhà T chờ ở ngoài đó nữa, mà mọi người nhường chị vào thăm trước, tại chút nữa chị phải về rồi.

Nghe vậy, mình cảm thấy hụt hẫng, nhưng nghĩ lại, chị thu xếp lên được đây thăm mình đã là cố gắng lắm rồi, nào dám đòi hỏi gì hơn. Tuy vậy, mình vẫn hỏi:

– Sao vậy? Nó không cho phép chị đi lâu hả?

Biết mình ám chỉ thằng Quang, chị lắc đầu:

– Không phải. Tại… có bé Uyên ở đây, chị không tiện ở lâu đâu!
– Uyên đang ở ngoài đó hả?
– Ừm. Vừa trở vào, nghe nói T tỉnh lại rồi, bé Uyên kêu chị vào trước đi. Hình như bé Uyên lại đi ra ngoài rồi, chắc là mua cháo cho T.

Nhắc mới thấy đói bụng, những lần nằm viện trước đều là chị mua thức ăn đút cho mình, nay thì khác rồi. Phần việc lẽ ra thuộc về chị, nay là trách nhiệm của Uyên, chỉ nghĩ đã thấy nhói lòng, song vẫn cảm nhận được đôi chút ấm áp. Dường như sau quá nhiều biến cố dồn dập vừa qua, mình đã chấp nhận buông bỏ rồi, hài lòng với hiện tại, dù mỗi khi nghĩ đến chị vẫn dâng lên nỗi đau đớn mơ hồ khó thể xóa mờ.

Đồng thời, mình rất cảm kích Uyên. Uyên hiểu tình cảm mình dành cho chị song vẫn chấp nhận nhường chị vào trước, có lẽ trên đời này hiếm tìm được cô gái nào rộng lượng như thế. Mà càng như vậy, mình càng phải làm sao cho xứng đáng với những gì Uyên đã dành cho mình.

Sau một khoảng lặng khá lâu, chị mới từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt to đen đang nhòe nhoẹt ướt đẫm, như chú nai ngơ ngác nhìn kỹ mình, nhìn kỹ những thứ máy móc quanh giường mình, và cả sợi dây truyền nước biển cắm bên cánh tay trái, trong mắt ẩn hiện chua xót khó nói.

Mình ráng mỉm cười, trấn an:

– Em không sao đâu. Đừng lo!

Chị hơi mím làn môi, giọng nghẹn lại:

– Bác sĩ nói đêm qua, lúc đưa vào đây T bị ngưng tim đó. T có biết không?

Hèn gì, mình vẫn nhớ đêm qua trong lúc thần trí mụ mị, có cảm giác bị vật gì đó cứ đè lên ngực rồi giật mạnh làm cả người mình xóc nảy liên hồi. Chắc mình bị ngưng tim nên họ dùng máy kích tim hoạt động trở lại.

– … May là họ kích tim một hồi thì tim T đập trở lại, nếu không…

Nói tới đây, chị ngắc ngứ giây lát, rồi òa khóc.

Mình không biết nói gì, cứ lặng thinh nằm trên giường bệnh nhìn chị đang cúi mặt lên giường mình, nước mắt không ngừng tuôn ra, nhiều đến nỗi ướt đẫm tấm drap trắng.

Cảm giác đêm qua thật lạ, dường như mình đã đứng giữa lằn ranh mong manh giữa hai thế giới vậy. Bây giờ nhớ lại vẫn thấy nao nao sợ hãi, thật may là mọi thứ qua rồi, chỉ hy vọng trong phần đời còn lại này, mình sẽ không phải nếm trải nó thêm lần nào nữa.

Khóc chốc lát, chị ráng nín, vừa quệt nước mắt vừa bẽn lẽn nói lẫn vào tiếng nấc nghẹn:

– Chị vô duyên quá! Tự nhiên vô thăm T mà cứ khóc lóc…

Nhìn chị khiến mình nhớ quãng thời gian hạnh phúc trước kia, hoài niệm vô cùng. Mình đã từng yêu cô gái hay ngại ngùng e lệ này biết bao nhiêu, bây giờ vẫn vậy. Tiếc là mọi thứ đã thay đổi và kết thúc thật rồi, hai đứa giờ chẳng khác nào hai đường thẳng song song, chỉ có thể nhìn mà không bao giờ được phép chạm vào nhau.

Mình cười, nghe chị quan tâm hỏi:

– T thấy sao, có đau lắm không?
– Còn hơi đau, chắc hết thuốc gây tê rồi. – Mình nói giảm đi, thực tế đang đau như bị ai lấy búa đập vào đầu vậy, chỉ muốn la hét cho thỏa thôi.
– T ráng nhen! T vẫn còn may mắn lắm, chỉ bị chấn động não với rách da đầu phải may thôi, chưa bị chấn thương nên không phải mổ.
– Vậy hả? Hên quá!

Không mổ mà sao mình đau kinh thế này không biết, chắc là hậu quả sau khi bị thằng điên kia dọng đầu vô tường cả chục cái. Vậy mà lại không bị chấn thương sọ não, tụ máu bầm hay rạn sọ gì cả, thật không thể tin nổi.

– Ừm. Ai cũng nói trường hợp của T là kỳ diệu, hi hữu hết đó.

Chị nhoẻn cười. Mãi tới giờ này mới được trông thấy chị cười, vẫn rạng rỡ tươi tắn như ngày nào, nụ cười làm cho không gian bừng sáng lên.

– Chắc em ăn ở tốt nên được trời thương! – Mình đùa.
– Chắc vậy. – Chị đồng ý ngay, như đã quên mất mình từng là đứa ngoại tình và ngỏ lời chia tay chị.

Mình hỏi:

– Sao chị không hỏi em chuyện gì đã xảy ra? Không thắc mắc muốn biết hả?

Chị nhẹ nhàng lắc đầu:

– T khỏe là được, những chuyện khác không còn quan trọng! Chỉ cần sau này T chú ý tránh, đừng để chuyện tương tự xảy ra nữa là mọi người mừng rồi!
– Ừm.

Nhìn vào mắt chị như muốn tránh né, mình đoán chị đã nghe được gì đó. Mình cũng không muốn giải thích gì hết, đúng như chị nói, mọi chuyện giờ không còn quan trọng nữa. Cả hai chỉ cần biết được tin tức về nhau vẫn còn bình an, sống khỏe mạnh là đủ, không nên xen vào cuộc sống của nhau.

– Thời gian qua chị thế nào, có hạnh phúc không?

Không kiềm được, mình vẫn hỏi một câu.

Chị cười:

– Ừm, chị ổn mà! Chỉ cần T vẫn sống tốt, vẫn khỏe mạnh, chị cũng như vậy!
– Sau này nếu có gì cần, chị cứ gọi điện cho em hén! Đừng ngại, Uyên… Uyên dễ chịu lắm, chị biết mà? – Mình ngập ngừng rồi bảo.
– Ừm, có gì chị sẽ gọi liền!

Chị đáp ứng rất nhanh, nhưng mình biết chị sẽ không gọi đâu, chỉ là nói cho mình yên lòng thôi.

Chị lấy ra bọc khăn giấy nhỏ, rút vài miếng chặm chặm mắt, lau khô đi ngấn nước vẫn còn đọng quanh đó, đắn đo rồi khẽ nói:

– Thôi, chị về! T ráng tịnh dưỡng cho lại sức!
– Không ở lại nghỉ ngơi chút rồi hãy về, chị đi vậy mệt lắm! – Mình vội nói.
– Không sao, chị chịu được! Chị đi nhen, T ráng giữ gìn sức khỏe!
– Ừm, chị đi cẩn thận!

Mình ráng cười tiễn chị, trong lòng nhói đau. Chị đến rồi đi nhanh quá, mình không kịp thích ứng, cũng đành phải chấp nhận thôi.

Chị nói đi song không đi ngay, mà cứ nhấp nha nhấp nhứ giống như không muốn rời đi, sau cùng mới cắn môi đứng dậy rồi đột ngột nắm chặt tay mình:

– Có gì… chị gọi hỏi thăm T được không? Làm vậy… bé Uyên có buồn không?
– Không đâu. Chị biết tính Uyên quá mà, đâu nhỏ nhen vậy! – Mình đáp trong khi không kịp phản ứng.

Chị nắm tay mình song ánh mắt cứ quay ra sau nhìn về phía cửa như sợ Uyên đột ngột đi vào vậy, thậm chí mình nhận ra tay chị đang run run.

– Thôi, chị về. T ráng khỏe!

Thế rồi chị buông tay thật nhanh, đi như chạy tới cửa rồi nhanh chóng khuất dạng, chẳng hề ngoái đầu nhìn lại lấy một lần, bỏ mặc mình chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn.

Chị đi rồi, liều thuốc cho trái tim của mình đi rồi, bao sức lực trong cơ thể mình như bị rút cạn, chợt thấy uể oải rã rời, chỉ còn biết nhắm mắt lại, thả hồn vào hư không lãng đãng mờ mịt.

Không biết qua bao lâu, có tiếng mở cửa và tiếng bước chân khẽ khàng đi vào. Đoán đó là Uyên, mình mở mắt nhìn, quả nhiên đúng là Uyên, trên tay cầm tô cháo đang bốc khói nghi ngút, mùi thơm lan tỏa khắp phòng.

Uyên kéo đúng chiếc ghế chị Diễm vừa mới ngồi và ngồi xuống, thản nhiên hỏi:

– Sao, vui chưa?
– Vui gì? – Mình hỏi lại.
– Gặp chị Diễm, vui chưa?

Khi trước cô nàng đâu có vậy, giờ bắt đầu lòi ra giọng điệu ghen tuông. Mình buồn cười:

– Cũng vui! Ghen hả?
– Xì, giỡn thôi, rảnh đâu ghen vớ vẩn! Ghen thì đã không nhường chị Diễm vô gặp T trước rồi. – Uyên trề môi ra cả tấc, sau đó chỉ vào tô cháo – Đói chưa? Tự ăn được không?
– Đói sắp chết rồi đây, mà tay chân vầy sao tự ăn được! – Mình nhăn nhó.

Uyên ngó nghiêng một lượt, nói:

– Truyền nước biển có một tay thôi, tay kia không cầm muỗng ăn được à? Ủa, mà cũng truyền xong rồi còn gì.

Thiệt tình, đang đau muốn chết còn bị bà cô này cà khịa, còn bảo không ghen, rõ ràng đang cố tình trả đũa. Mình bực bội ráng nhổm dậy, với tay tới tô cháo:

– Ừ, tự ăn vậy!

Chưa kịp đụng vô tô cháo, Uyên liền đập mạnh làm tay mình rụt lại, cười hì hì nói:

– Nói chứ để Uyên đút T ăn, người bệnh mà, phải chăm sóc kỹ lưỡng chứ không thôi nằm vạ ở đây mấy tháng trời thì chết tiền!

Đúng là nằm ở phòng riêng thì chi phí một ngày chắc chắn không rẻ, huống chi đây còn là bệnh viện thuộc vào diện tuyến cuối ở thành phố hoa lệ này, vì vậy giá lại càng đắt đỏ.

Mình há miệng ngậm lấy muỗng cháo được Uyên đưa tới, thơm và ngon ghê, gật đầu tính khen thì cơn đau buốt óc truyền xuống khiến tay chân tê rần, quên là đầu đang bị thương mới chết. Bởi vậy mình vừa nhăn như khỉ vừa lập bập:

– Cháo… ui da… Cháo ngon…

Uyên định đút thêm muỗng cháo khác, nghe vậy dừng lại, sắc mặt thoáng lo lắng:

– Đau lắm hả?
– Ừ, giống như đang bị ai đập búa vô đầu vậy. Buốt tới óc! – Mình thừa nhận.

Đối với chị Diễm thì mình giấu, còn với Uyên lại buột miệng nói hết, là do mình thương chị hơn, sợ chị lo nên giấu, hay vì mình thương Uyên hơn nên mới muốn tâm sự?

Mình chả hiểu nữa. Nhiều lúc mình cũng không hiểu nổi bản thân đang nghĩ gì, muốn gì. Tóm lại là mình yêu ai đây, mình thực sự muốn chung sống với người nào đây?

Uyên nói:

– Hạn chế cử động đầu hết mức có thể, chắc động tới vết thương nên đau! Hay T có cần gọi bác sĩ vào không, để Uyên đi kêu?

Vừa dứt lời, Uyên đặt tô cháo xuống, dợm bước muốn đi thật. Mình liền khoát tay ngăn lại:

– Không cần. T đói lắm, ăn cháo xong ngủ tí sẽ đỡ hơn thôi!
– Vậy… ăn nè! Ráng ăn cho hết, cháo lòng chỗ này ngon có tiếng, Uyên chạy xe đi xa lắm mới mua được đó!

… Bạn đang đọc truyện Diễm tại nguồn: TuoiNung.

Uyên cắm cúi khuấy cái muỗng trong tô cháo, tìm miếng ngon rồi múc kèm chút cháo loãng đút cho mình.

Được Uyên chăm sóc ân cần, mình rất cảm động, đồng thời cảm thấy những gì mình đã trải qua đều xứng đáng, thậm chí bị nặng hơn thế này mình cũng chấp nhận. Ít ra, chị đi rồi, mình vẫn còn Uyên bên cạnh để thấy cuộc sống này vẫn đáng sống, không vô nghĩa như quãng thời gian tăm tối trước kia.

Nhưng nói sao thì mình vẫn chưa quen được Uyên chăm lo thế này, nên lúc ăn vẫn thấy hơi ngượng, nếu đổi lại người đút cháo là chị hẳn mình sẽ thoải mái hơn không ít.

Không sao, từ từ sẽ quen thôi mà. Bao nhiêu người mơ ước được cô gái như Uyên đối đãi như vầy còn không được, mình đang sống trong phúc thì cố mà hưởng, không nên nghĩ ngợi lung tung vớ vẩn thêm nữa. Thực tình, sự xuất hiện của chị dù thật ngắn ngủi đã vô tình làm xáo trộn tất cả suy nghĩ của mình mấy hôm nay. Mình phải tự nhắc nhở bản thân rất nhiều lần mới có thể ổn định được tâm trạng.

– Sao đó? Ăn mà cứ lo ngẫm nghĩ gì đâu đâu vậy? – Uyên hỏi khi đút cháo mà mình cứ thừ người ra.
– Không, đâu có gì. – Mình hết hồn liền đáp, sau đó hỏi lảng sang chuyện khác – Quên nữa, nghe chị Diễm nói có người nhà T lên, là những ai vậy?

Uyên định nói gì đó, song nghe mình hỏi thì bỏ qua, chỉ đáp:

– Đủ mặt bá quan văn võ, trừ hai ông anh rể phải ở nhà lo chăm con.
– Đông vậy hả? Ủa, vậy sao không ai vô hết mà chỉ có mình Uyên? – Mình lấy làm khó hiểu.

Uyên cười ý nhị:

– Y tá nói T chỉ mới tỉnh dậy thôi, còn yếu, cần hạn chế tiếp xúc đông người! Hồi nãy nhường chị Diễm vào trước rồi, xong đáng lẽ cho mẹ T vào mà mẹ T cứ bắt Uyên đi vô, không nói được.

Mình cũng cười:

– Nhường con dâu vô hả?
– Biết đâu. Mà nếu vậy thì chị Diễm mới là con dâu chính thức, vì chị ấy vô trước Uyên. – Uyên nói, không hề nhìn mình, chỉ khuấy khuấy tô cháo cho bớt nóng.

Bỏ qua vấn đề nhạy cảm không nên nói thêm này, mình hỏi:

– Uyên ăn gì chưa?
– Chưa.
– Vậy ăn chung với T đi! – Mình đề nghị xong, thấy Uyên đang muốn từ chối bèn nói thêm – T ăn không hết đâu. Uyên cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ, còn lo cho T nữa!
– Nhà T lên rồi thì nhà T lo, mắc gì Uyên phải lo? Chỉ phụ trông T bữa nay thôi, tưởng bở à?

Mình bùi ngùi tặc lưỡi:

– Ba mẹ T già rồi, sao thức khuya dậy sớm nổi! Hai chị thì còn gia đình chồng con, công việc nữa mà…
– Xì, muốn là làm được hết, không muốn thì đủ lý do! – Môi Uyên trề cả tấc, chợt lấy một khúc dồi tọng vào miệng nhai nhóp nhép một cách ngon lành.

Mình quyết định hỏi thẳng thay vì vòng vo mất thời gian:

– Nói vậy… Uyên không muốn chăm sóc cho T hả?

Không nghĩ mình tự dưng chơi thẳng vậy, Uyên thoáng ngớ người, nuốt miếng dồi đánh ực trôi xuống cổ họng, sau đó im ru, ánh mắt tránh né đi nơi khác.

– Sao vậy? Không lẽ Uyên vẫn còn ý định quay về với nó à? Sau những gì đã xảy ra? – Mình hỏi dồn.
– Đương nhiên là không. Thôi được, Uyên sẽ chăm T thay cho người nhà, nhưng T phải hứa là khi T khỏe hẳn rồi thì hãy để Uyên đi, đừng giữ Uyên lại nữa!

Uyên nhìn thẳng vào mắt mình và nói từng lời từng lời thật rõ ràng, chậm rãi, giống như đã nghĩ kỹ chuyện này từ trước đó.

Quan sát thái độ Uyên trịnh trọng, mình biết Uyên đang nói thật. Hóa ra, kể cả khi không lấy thằng Khang, Uyên vẫn không chịu làm bạn gái mình.

Rốt cuộc thì lý do cho quyết định khó hiểu này là gì chứ? Tại sao lại như vậy?

Mình muốn phát điên với hàng tá câu hỏi đã đu bám đủ lâu rồi, thế nhưng hỏi hoài hỏi mãi Uyên vẫn không chịu giải đáp. Lần này, khi mình định lên tiếng gặng hỏi cho ra lẽ, quyết không bỏ qua thì Uyên nói một câu như chém đinh chặt sắt:

– Đó là điều kiện đầu tiên để Uyên ở lại lo cho T trong thời gian dưỡng bệnh. Điều kiện thứ hai là T đừng hỏi gì hết, Uyên sẽ không nói, ok? Đồng ý thì Uyên sẽ thu xếp, còn không… Uyên đi ngay!

Chưa gì đã bị chặn trước chặn sau, nói gì được nữa đây?

Mình chỉ còn biết cười khổ:

– Được rồi, tóm lại Uyên muốn sao cũng được, không hỏi thì không hỏi.
– Tốt, vậy phải ngoan không! Ăn tiếp nè, há miệng ra, ùm… – Cô nàng cười thật tươi, chìa muỗng cháo tới.

Mình ép Uyên ăn chung, cô nàng cũng không từ chối nữa, cứ mình hai muỗng thì Uyên một muỗng, chốc lát tô cháo đã gần cạn thấy đáy. Chợt nhớ ra một chuyện, mình lo lắng:

– Còn hai thằng bạn T nữa, giờ bị vầy sao lo cho tụi nó được đây?
– Để đó Uyên lo luôn cho. Thiệt tình, không biết kiếp trước tụi mắc nợ gì mấy người nữa, lo cho mấy người rồi còn phải lo cho bạn của mấy người. Riết chả khác gì con Sen, mất giá quá! – Uyên lườm sắc hơn dao.
– Hì hì, biết thế nào Uyên cũng nói vậy mà! Ráng giúp T đi, người tốt sẽ được trời thương!
– Thôi, không cần trời thương, chỉ cần T…

Nói tới đây, trong khi mình đang chờ xem Uyên thực sự muốn nói gì thì cô nàng phẩy tay ngưng ngang, tranh thủ ăn nốt miếng huyết heo còn lại, cụt hứng dễ sợ.

Ăn xong, Uyên ra ngoài, nhường cho gia đình mình từng người từng người luân phiên vào thăm. Mỗi người chỉ vào ít phút rồi ra ngay, chủ yếu muốn thăm hỏi cho an tâm rồi để mình nghỉ ngơi. Hình như mọi người trong gia đình cũng biết chuyện của mình khó nói nên không ai nhắc hay hỏi gì tới, chỉ dặn dò mình chú ý tịnh dưỡng.

Chỉ có ba mình là không vào. Từ sau biến cố động trời đó, mình và ba luôn hạn chế tiếp xúc riêng tối đa vì ngại và không biết nói gì.

Mẹ mình lúc vào thăm cứ luôn miệng khen Uyên, ngầm ý muốn thúc đẩy mình tranh thủ thời gian chiếm lấy tình cảm của cô nàng. Kỳ thực mẹ mình không biết là Uyên yêu mình thế nào, chỉ do có nhiều vấn đề khó nói trong đó khiến bọn mình trước mắt khó đến được với nhau, chủ yếu là từ phía Uyên. Mẹ mình chỉ nghĩ rất đơn giản, là Uyên có ràng buộc, hoặc do Uyên giận mình chuyện với chị Diễm trước kia nên mới như vậy.

Mình cũng không giải thích, mẹ nói gì đều gật đầu vâng dạ cho xong. Mẹ mình nào biết rằng hơn ai hết, mình càng khao khát có được Uyên, có được một cách chính thức, trọn đời, chứ không phải chỉ lén lút qua vài đêm ngắn ngủi. Nhưng muốn là một chuyện, được hay không lại là chuyện khác. Rất khó nói!

Nhà mình tính thuê khách sạn ở lại chí ít là vài hôm, chờ khi yên tâm tình trạng mình mới về, giao lại cho Uyên. Mình phải ra sức thuyết phục mãi mọi người mới bỏ ý định và chịu đi về, sau rất nhiều lo ngại. Thực ra cả nhà mình có ở lại cũng giúp ích được gì đâu, chỉ thêm phiền toái, ai cũng có công việc riêng, tốt nhất cứ về quê cho khỏe. Cũng may đang lúc cò cưa thì bác sĩ đến thăm khám, khẳng định một lần nữa là mình không bị gì quá nặng, chỉ chấn động não, rách da đầu, cơ thể bị sốc do bị tấn công dồn dập, nhờ vậy nhà mình mới chịu về cho.

Quan trọng là khi có mặt gia đình mình, Uyên cũng ngại trong việc ra vào chăm sóc cho mình. Cô nàng không nói ra song mình nhìn thấy được chuyện đó. Mối quan hệ giữa hai đứa mình chưa tới mức có thể tự nhiên thể hiện điều đó trước mặt người khác, nhất là với người giàu lòng tự tôn như Uyên, việc phải hạ mình, bỏ công chăm lo cho mình đã là một sự hy sinh rất lớn rồi, chắc chắn Uyên không muốn để người khác trông thấy, bàn ra tán vào.

Trước mắt, theo lời bác sĩ theo dõi cho mình thì mình sẽ ở lại chừng một tuần, đó là dự kiến, để theo dõi các biến chứng. Vì mình đã bị ngưng tim một lần nên họ cũng lo ngại nhiều vấn đề bất thường xảy ra khó đoán trước. Thành thực mà nói, mình còn mong thay vì một tuần thì nó tăng lên thành một tháng, một năm càng tốt, để mình có nhiều thời gian ở cạnh Uyên hơn, có vậy mới hy vọng cảm hóa được trái tim sắt đá kia. Trước đây mình rất ngán phải nằm lại bệnh viện, giờ thì khác. Mình được nằm phòng riêng sạch sẽ, thoải mái, đêm ngày có Uyên trò chuyện thì còn gì bằng, chưa kể ở thế này nhiều lúc nghĩ hai đứa có khác gì vợ chồng sống chung một căn phòng đâu.

Thậm chí mình còn nghĩ đến chuyện… không biết buổi tối, mình và Uyên abcxyz trong này, cảm giác nó sẽ thế nào. Ha ha, tất nhiên mình chỉ dám nghĩ thôi chứ không nói ra, Uyên mà biết được ý đồ đen tối này chắc xử đẹp mình ngay.

truyen-sex-diem-4

Trong lúc mình chia tay gia đình lần cuối, Uyên tranh thủ mua cơm qua cho tụi Hải khìn, Hưng mập. Cũng may bọn nó ở chung viện với mình nên tiện, chỉ khác khoa thôi, nhờ vậy đỡ cực cho Uyên phần nào. Đến khi cô nàng quay lại thì nhà mình đã đi cả rồi.

Trước đó mẹ mình có ý nán lại chờ chào Uyên rồi mới đi, mình đuổi mãi bà ấy mới chịu về cho, cứ cười cười hoài, nhìn cái mòi coi bộ chịu Uyên lắm rồi. Thiệt tình, thái độ mẹ khiến mình chợt nghĩ nếu chị Diễm ở vào vị trí Uyên, không có cùng huyết thống với mình, cũng không phải là chị họ của mình, thì với tính cách ngoan hiền của chị, chẳng biết mẹ và cả nhà mình sẽ còn chào đón nhiệt tình tới cỡ nào nữa?!

Nghĩ tới đây chỉ có thể thở dài mà thôi. Cuộc đời luôn không được như lòng người mong muốn, có luyến tiếc vương vấn mãi cũng thế, không giải quyết được gì, chỉ càng tự khiến bản thân thêm khó chịu day dứt.

Mình vẫn còn mỏi mệt, bị vết thương trên đầu hành hạ nên sau đó tiếp tục ngủ thêm một giấc dài, đến tận chiều mới dậy. Lần này thấy trong người khỏe hơn hẳn, đầu cũng bớt đau dù vẫn còn khá ê ẩm nhưng nhìn chung là ổn hơn trước, có tiến triển tốt.

Nhìn sang chiếc giường được đặt sát vách phòng, Uyên đang ngồi trên đó, sắc mặt trầm ngâm, tay cầm điện thoại bấm bấm.

Mình không gọi, chỉ nằm yên dõi nhìn Uyên một cách trìu mến, muốn nhìn thử xem khi một mình (Uyên không hề biết mình đã thức dậy) thì Uyên thường hay làm gì. Nhìn cả buổi chỉ thấy Uyên xem điện thoại thôi, đôi mày ngang ngạnh hơi cau ra chiều suy nghĩ, chốc chốc mắt lại rời khỏi màn hình mà ngó sang một bên như đang ưu tư gì đó rất lung.

Lúc thế này, ở Uyên toát lên nét gì đó rất trầm lặng, rất người lớn, và điều đó thu hút mình vô cùng. Cứ nằm mãi như vậy chỉ để nhìn lén Uyên thôi, trong lòng lại cảm thấy thú vị dù thực tế Uyên không có hành động gì cả, chỉ xem điện thoại, ngẫm nghĩ, sau đó lại xem, rồi bấm bấm, như đang trò chuyện qua lại cùng ai đó.

Rất lâu, có lẽ cũng phải gần nửa tiếng đồng hồ, dường như đã giải quyết xong vấn đề, Uyên bỏ điện thoại xuống rồi nhìn tới chỗ mình. Động tác Uyên rất nhanh, cơ hồ đang bấm bấm điện thoại, chỉ một giây sau đã ngó qua, khiến mình không kịp nhắm mắt lại. Bởi vậy dù mình đã nhắm mắt thật nhanh nhưng hẳn là Uyên đã nhận ra rồi.

Quả nhiên, cô nàng hắng giọng mấy tiếng:

– Thấy rồi, khỏi giả bộ ngủ nữa! Dậy hồi nào vậy?

Bị lộ tẩy, mình từ từ hé mắt ra, cười ngượng ngùng:

– Mới vừa dậy thôi…

Tất nhiên Uyên không tin, dòm mình thom lom:

– Xạo! Vừa dậy thì mắc gì thấy Uyên ngó qua lại nhắm tịt hai mắt lại làm gì? Nói mau, rình rập gì hả?

Mình ráng chống chế:

– Trời, rình gì đâu! Tại thấy Uyên đang dùng điện thoại say sưa nên không kêu thôi!
– Nếu động cơ không có gì mờ ám thì chẳng lý gì phải nhắm mắt giả bộ ngủ hết. – Cô nàng vẫn không thôi nghi ngờ.
– He he, dù gì cũng là nhìn lén, tự nhiên Uyên ngó qua làm T giật mình, tự phản xạ đó mà.
– Xì, có tích nhúc nhích thì có!
– Mà nãy giờ Uyên nhắn tin với ai vậy? Thấy bấm lia lịa…
– Trai.
– Trai nào mà nói chuyện phải đắn đo suy tư dữ?
– Trai đẹp.

Mình tắt đài, hết muốn hỏi luôn. Thường người ta càng chối thì mình mới càng muốn truy vấn, còn khi chưa gì họ đã khai hết, dù chẳng biết là thật hay giả, nhưng đã khai luôn tới cái tình cảnh xấu nhất là trò chuyện với thằng nào đó ngoài mình thì còn gì nữa để mà truy hỏi. Với lại mình cũng đâu có quyền gì với Uyên, lẽ ra mình đã có, tiếc là trước đây mình đã tự bỏ qua nó.

Thấy mình im re, Uyên cười tủm tỉm:

– Không hỏi nữa hả?
– Cụt hứng rồi! – Mình hừ mũi.
– Đói chưa, muốn ăn gì Uyên đi mua cho?
– Không muốn ăn gì hết, nhịn!

Kiểu nhát gừng của mình chọc cho Uyên cười thành tiếng, đi tới chiếc ghế cạnh giường mình, ngồi xuống nói:

– Có giả bộ ghen thì ráng làm sao cho giống, nhìn T chả giống gì hết!

Bị bắt thóp, mình gỡ bỏ cái mặt hầm hầm đi, nhăn nhở:

– Sao biết T không ghen? Đang ghen muốn chết đây nè!

Đáp lại, Uyên nhún nhún vai, lặp lại câu hỏi:

– Muốn ăn gì?
– Muốn đi ăn sushi như bữa trước được hông?
– Sao được, T đang nằm viện mà.
– Thì mua về?
– Sushi phải ăn tươi, đem về còn gì ngon, hơn nữa bày ra bừa bộn dơ phòng lắm! Phòng bệnh phải sạch sẽ, tránh vi trùng vi khuẩn lây nhiễm…
– Thôi, thôi, hiểu rồi, đừng thuyết giáo nữa! Mua gì cũng được! – Mình xua tay.
– Ừ, ăn cơm hộp đi cho tiện, sẵn Uyên còn mua cho bạn T!

Uyên không nhắc mình cũng quên luôn tụi Hưng mập. Chán chết, đi nuôi bệnh cuối cùng lại nhập viện luôn, có khi tụi nó còn xuất viện trước mình ấy chứ. Nghĩ vừa bực vừa thấy mắc cười, khó đỡ thật!

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191 Phần 192 Phần 193 Phần 194 Phần 195 Phần 196 Phần 197 Phần 198 Phần 199 Phần 200 Phần 201 Phần 202 Phần 203 Phần 204 Phần 205 Phần 206 Phần 207 Phần 208 Phần 209 Phần 210 Phần 211 Phần 212 Phần 213 Phần 214 Phần 215 Phần 216 Phần 217 Phần 218 Phần 219 Phần 220 Phần 221 Phần 222 Phần 223 Phần 224 Phần 225 Phần 226 Phần 227 Phần 228 Phần 229 Phần 230 Phần 231 Phần 232 Phần 233 Phần 234 Phần 235 Phần 236 Phần 237 Phần 238 Phần 239 Phần 240 Phần 241 Phần 242 Phần 243 Phần 244 Phần 245 Phần 246 Phần 247 Phần 248 Phần 249 Phần 250 Phần 251 Phần 252 Phần 253 Phần 254 Phần 255 Phần 256 Phần 257 Phần 258 Phần 259 Phần 260 Phần 261 Phần 262 Phần 263

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng